Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2016

Tình cảm người Sài Gòn

Chiều tan học đói bụng nên mình ghé tiệm xôi chay ở đường Nguyễn Văn Đậu mua 1 hộp xôi đậu xanh. Trong lúc đợi, mình cầm điện thoại tính gọi cho đứa bạn thì bỗng có thằng nhỏ nhảy ra làm mình giật mình. Nó nói:

- Chú ơi chú, đừng xài điện thoại ở đây, dễ bị giật lắm!

Mình bất ngờ nên ậm ờ, chưa kịp nói gì thì nó chỉ vào ly nước mía mình đang uống dở trên xe:

- Dạ, chú cho con ly nước mía nha.
- Ừ, con ăn gì chưa, chú mua cho con hộp xôi nha!

Nó ậm ừ suy nghĩ, rồi gật đầu. Thế là mình gọi cô bán xôi làm thêm hộp nữa cho nó. Xong nó lại chạy lại nói với cô bán xôi:

- Cô ơi, đừng bỏ hộp, cô tách làm đôi 2 phần để trong bịch ni lông nha.
- Ăn bịch ni lông độc lắm con, mà con chia 2 phần làm gì? - Mình hỏi nó.

- Tại con xin 2 cái hộp thì tội cô bán xôi, mà con còn nhỏ em bán vé số, ngày nay chắc chưa có gì bỏ bụng nên con để dành cho nó nữa.

Mình nghe thấy thương gì đâu, thế là biểu cô bán xôi làm 3 hộp đầy đủ luôn, 1 cho mình còn 2 cho nó với em nó. Xong cái chị bán xôi kể chuyện:

- Nhỏ nhìn vậy chớ lạc quan lắm, hôm rồi trời mưa to, nó thấy người ta bị tắt máy xe, mặc áo mưa ra hì hục phụ đẩy xe cái rớt xấp vé số, thương gì đâu. Nay ảnh mới vui vẻ chớ mấy bữa buồn thiu à. Của cậu xong rồi nè, 10 ngàn nhen.

- Ủa em trả 3 hộp xôi lận, cho em với thằng nhỏ luôn.

- Hổng có cậu, tui cho nó mà, hộp xôi đậu xanh của cậu 10 ngàn hà.

Tự nhiên thấy khóe mắt cay cay, bởi vậy có bao giờ rời Sài Gòn được đâu...

#1phutsaigon | Chia sẻ của bạn Toan Luu Duc Huynh (https://www.facebook.com/ductoan90)

Hình minh họa.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét