Sài Gòn, có hai chuyện như vầy.
1. Sáng nay Hội Chữ Thập Đỏ HCM có sáng kiến thu quỹ cứu trợ ngay ngoài lề đường, đề rõ to dòng chữ "Cứu trợ khẩn cấp". Đặt 3 chốt như vậy trước cổng Hội, đường Nguyễn Thị Minh Khai. Rất nhiều người dừng xe lại móc tiền cho vào thùng.
Có đứa bé được cha chở đến bỏ tiền vô thùng, có người đi xe lăn cố leo lên lề để với tay bỏ vào được chút tiền lẻ.
Rồi có chị công nhân dừng xe rác lại và móc ra những tờ tiền cáu bẩn là từng giọt mồ hôi công sức của chị vào. Xe buýt dừng đèn đỏ gần đó, có bà cô bà thím kìm lòng không đặng đã móc tờ tiền ra huơ huơ ở cửa xe để nhân viên Chữ Thập Đỏ chạy ra bỏ dùm.
Cứ vậy đó, ai cũng lẳng lặng tạt vô bỏ tiền vào thùng rồi rồ ga đi. Nghĩ đến cảnh đồng bào miền Trung đang màn trời chiếu đất, có ai mà không tự rưng rưng trong lòng.
2. Có chị phụ trách chương trình từ thiện bên Đài tiếng nói gom được quá trời quà, mà ngặt phải tìm xe tải 5 tấn để vài bữa nữa chở ra cho bà con miền Trung. Chỉ vừa la lên trên Facebook thì có hơn chục chú tài xế xe tải ở Sài Gòn nhất tề xung phong chở 5 tấn hàng cứu trợ từ Sài Gòn ra Quảng Bình. Cuối cùng anh Ân ở Hóc Môn được chọn. Ảnh có chiếc xe tải là cần câu cơm duy nhất của gia đình - mà ảnh dám bỏ ra cả tuần để chạy công không, chuyển hàng cứu trợ ra miền Trung đó.
Có một bác tài khác, không quen biết anh Ân mà cũng xung phong đi cùng để đổi tài và phụ bốc hàng. Một số bác tài khác thì xung phong góp xăng, cứ một người vài chục lít xăng vậy đó. Vài bữa nữa hai ảnh xuất phát.
Hỏi anh An: Sao anh xông pha đi chuyến không công dài hơi vậy?
Ảnh nói gọn bâng: Ngó thấy đồng bào mình không chớ ai, nghĩ xót xót trong dạ là làm thôi, có nghĩ gì nhiều đâu.
#1phutsaigon | Chia sẻ từ bạn Trần Triều
Thứ Hai, 21 tháng 11, 2016
Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2016
Tình cảm người Sài Gòn
Chiều tan học đói bụng nên mình ghé tiệm xôi chay ở đường Nguyễn Văn Đậu mua 1 hộp xôi đậu xanh. Trong lúc đợi, mình cầm điện thoại tính gọi cho đứa bạn thì bỗng có thằng nhỏ nhảy ra làm mình giật mình. Nó nói:
- Chú ơi chú, đừng xài điện thoại ở đây, dễ bị giật lắm!
Mình bất ngờ nên ậm ờ, chưa kịp nói gì thì nó chỉ vào ly nước mía mình đang uống dở trên xe:
- Dạ, chú cho con ly nước mía nha.
- Ừ, con ăn gì chưa, chú mua cho con hộp xôi nha!
Nó ậm ừ suy nghĩ, rồi gật đầu. Thế là mình gọi cô bán xôi làm thêm hộp nữa cho nó. Xong nó lại chạy lại nói với cô bán xôi:
- Cô ơi, đừng bỏ hộp, cô tách làm đôi 2 phần để trong bịch ni lông nha.
- Ăn bịch ni lông độc lắm con, mà con chia 2 phần làm gì? - Mình hỏi nó.
- Tại con xin 2 cái hộp thì tội cô bán xôi, mà con còn nhỏ em bán vé số, ngày nay chắc chưa có gì bỏ bụng nên con để dành cho nó nữa.
Mình nghe thấy thương gì đâu, thế là biểu cô bán xôi làm 3 hộp đầy đủ luôn, 1 cho mình còn 2 cho nó với em nó. Xong cái chị bán xôi kể chuyện:
- Nhỏ nhìn vậy chớ lạc quan lắm, hôm rồi trời mưa to, nó thấy người ta bị tắt máy xe, mặc áo mưa ra hì hục phụ đẩy xe cái rớt xấp vé số, thương gì đâu. Nay ảnh mới vui vẻ chớ mấy bữa buồn thiu à. Của cậu xong rồi nè, 10 ngàn nhen.
- Ủa em trả 3 hộp xôi lận, cho em với thằng nhỏ luôn.
- Hổng có cậu, tui cho nó mà, hộp xôi đậu xanh của cậu 10 ngàn hà.
Tự nhiên thấy khóe mắt cay cay, bởi vậy có bao giờ rời Sài Gòn được đâu...
#1phutsaigon | Chia sẻ của bạn Toan Luu Duc Huynh (https://www.facebook.com/ductoan90)
Hình minh họa.
- Chú ơi chú, đừng xài điện thoại ở đây, dễ bị giật lắm!
Mình bất ngờ nên ậm ờ, chưa kịp nói gì thì nó chỉ vào ly nước mía mình đang uống dở trên xe:
- Dạ, chú cho con ly nước mía nha.
- Ừ, con ăn gì chưa, chú mua cho con hộp xôi nha!
Nó ậm ừ suy nghĩ, rồi gật đầu. Thế là mình gọi cô bán xôi làm thêm hộp nữa cho nó. Xong nó lại chạy lại nói với cô bán xôi:
- Cô ơi, đừng bỏ hộp, cô tách làm đôi 2 phần để trong bịch ni lông nha.
- Ăn bịch ni lông độc lắm con, mà con chia 2 phần làm gì? - Mình hỏi nó.
- Tại con xin 2 cái hộp thì tội cô bán xôi, mà con còn nhỏ em bán vé số, ngày nay chắc chưa có gì bỏ bụng nên con để dành cho nó nữa.
Mình nghe thấy thương gì đâu, thế là biểu cô bán xôi làm 3 hộp đầy đủ luôn, 1 cho mình còn 2 cho nó với em nó. Xong cái chị bán xôi kể chuyện:
- Nhỏ nhìn vậy chớ lạc quan lắm, hôm rồi trời mưa to, nó thấy người ta bị tắt máy xe, mặc áo mưa ra hì hục phụ đẩy xe cái rớt xấp vé số, thương gì đâu. Nay ảnh mới vui vẻ chớ mấy bữa buồn thiu à. Của cậu xong rồi nè, 10 ngàn nhen.
- Ủa em trả 3 hộp xôi lận, cho em với thằng nhỏ luôn.
- Hổng có cậu, tui cho nó mà, hộp xôi đậu xanh của cậu 10 ngàn hà.
Tự nhiên thấy khóe mắt cay cay, bởi vậy có bao giờ rời Sài Gòn được đâu...
#1phutsaigon | Chia sẻ của bạn Toan Luu Duc Huynh (https://www.facebook.com/ductoan90)
Hình minh họa.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)