Thứ Năm, 27 tháng 8, 2020

Học không bao giờ là quá muộn

Nguyễn Văn Kiên (1999), cựu học sinh Trường THPT Phụ Dực (Quỳnh Phụ, Thái Bình), vừa trở thành 1 trong 2 thủ khoa khối A của cả nước với số điểm 29,75, trong đó đạt 10 điểm môn Toán, 10 điểm môn Hóa học và 9,75 điểm môn Vật lý.

Khi bạn bè cùng trang lứa đã ổn định tại giảng đường đại học, Kiên mới bắt đầu vào lớp 10. Xuất phát điểm chậm hơn, nhưng cậu học trò này đã làm nên điều kỳ tích. Nói như cô Bùi Thị Miên – giáo viên chủ nhiệm lớp 12A1: “Lần này, Kiên đã ‘rũ bùn đứng dậy sáng lòa’”.

Những năm cấp 2, Kiên vốn là cậu học trò thông minh, có thành tích học tập khá tốt. Đỗ vào một ngôi trường cấp 3 của huyện, việc phải đi học thường xuyên khiến cậu không cảm thấy hứng thú nữa. Kiên thích chơi game hơn. Vì thế, một tuần đi học 6 ngày, cậu bỏ học quá nửa.

“Em cảm thấy việc đi học không có tương lai nên đã quyết định bỏ dở”.
Quyết định này của Kiên khiến cả bố và mẹ đều sốc. “Mẹ em khóc suốt, còn bố em - những tưởng sẽ mắng rất nặng vì bố vốn là người nghiêm khắc – thì giờ lại im lặng không nói bất cứ điều gì. Trước đó, có những lần bắt được em đi chơi game, khi về nhà bố đã lôi hết sách vở ra đốt”.

Vài ngày sau khi đã trấn tĩnh lại, bố mẹ gọi Kiên ra khuyên nhủ. Nhưng dù bố mẹ có thuyết phục thế nào, cậu cũng nhất quyết không đi học nữa.
Nghỉ học, Kiên bỏ vào Nam làm đủ thứ nghề phổ thông như xin đi bán cà phê và làm thợ may. Mỗi ngày như thế, Kiên kiếm được 200.000 đồng.
“Ban đầu em thấy tự do lắm! Em thuê phòng trọ hết 1 triệu/ tháng, ăn hết 2 triệu/ tháng. Chi tiêu các khoản, em vẫn còn để dư ra một ít”.

Nhưng một thời gian sau, khi phải liên tục tăng ca, làm từ 7 giờ sáng đến 9 – 10 giờ tối mới về đến nhà, Kiên bắt đầu thấy hối hận: “Làm việc liên tục khiến em cảm thấy mệt mỏi. Giai đoạn đầu khi mới vào Nam, thi thoảng em cũng bị bắt nạt, thậm chí bị lừa. Em muốn quay lại để được đi học, nhưng vì đã bỏ học rồi, giờ quay lại em cũng cảm thấy rất ngại”.
Những đêm nằm một mình trong phòng trọ, Kiên nhớ tới mẹ. “Mẹ em thường đi chợ bán hoa quả và mía. Ngày nào khá bán được 200.000 đồng, còn không cũng chỉ được vài chục nghìn. Có hôm trời mưa còn bị lỗ vốn vì hoa quả thối, không bán được nữa. Em bỗng thương mẹ và cảm thấy mình đang phụ lòng của bố mẹ”.

Kiên quyết định gọi điện về nhà. Lần này, bố mẹ cậu lại ra sức thuyết phục con: “Con cứ học đi, tốn bao nhiêu tiền bố mẹ cũng nuôi được. Kể cả không có tiền, bố mẹ cũng có thể đi vay, chỉ cần con học tốt”.
Câu nói này khiến Kiên như “tỉnh ngộ”. Cậu quyết định quay trở về học lại sau quãng thời gian 3 năm bỏ dở.

Kết quả, với số điểm 29,75, Kiên đã trở thành thủ khoa khối A của cả nước.
"Nếu không có kiến thức, mãi mãi không có tương lai"

Từng cảm thấy rất hối hận khi đã bỏ học, nhưng giờ đây, nhìn lại sau tất cả, Kiên nói rằng, nếu thời điểm đó không bỏ học, có lẽ em sẽ không có động lực để đạt được kết quả này.
“Khi đi làm, em thấy rất vất vả. Nếu không có kiến thức, mãi mãi mình vẫn chỉ là người làm việc tay chân không có tương lai. Em cũng từng chứng kiến những người lao động xung quanh mình và cảm thấy họ khổ nhọc vô cùng”.
_________________
Theo Vietnamnet

Thứ Hai, 21 tháng 11, 2016

Chuyện cái tâm trong lòng người Sài Gòn.

Sài Gòn, có hai chuyện như vầy.

1. Sáng nay Hội Chữ Thập Đỏ HCM có sáng kiến thu quỹ cứu trợ ngay ngoài lề đường, đề rõ to dòng chữ "Cứu trợ khẩn cấp". Đặt 3 chốt như vậy trước cổng Hội, đường Nguyễn Thị Minh Khai. Rất nhiều người dừng xe lại móc tiền cho vào thùng.

Có đứa bé được cha chở đến bỏ tiền vô thùng, có người đi xe lăn cố leo lên lề để với tay bỏ vào được chút tiền lẻ.

Rồi có chị công nhân dừng xe rác lại và móc ra những tờ tiền cáu bẩn là từng giọt mồ hôi công sức của chị vào. Xe buýt dừng đèn đỏ gần đó, có bà cô bà thím kìm lòng không đặng đã móc tờ tiền ra huơ huơ ở cửa xe để nhân viên Chữ Thập Đỏ chạy ra bỏ dùm.

Cứ vậy đó, ai cũng lẳng lặng tạt vô bỏ tiền vào thùng rồi rồ ga đi. Nghĩ đến cảnh đồng bào miền Trung đang màn trời chiếu đất, có ai mà không tự rưng rưng trong lòng.

2. Có chị phụ trách chương trình từ thiện bên Đài tiếng nói gom được quá trời quà, mà ngặt phải tìm xe tải 5 tấn để vài bữa nữa chở ra cho bà con miền Trung. Chỉ vừa la lên trên Facebook thì có hơn chục chú tài xế xe tải ở Sài Gòn nhất tề xung phong chở 5 tấn hàng cứu trợ từ Sài Gòn ra Quảng Bình. Cuối cùng anh Ân ở Hóc Môn được chọn. Ảnh có chiếc xe tải là cần câu cơm duy nhất của gia đình - mà ảnh dám bỏ ra cả tuần để chạy công không, chuyển hàng cứu trợ ra miền Trung đó.

Có một bác tài khác, không quen biết anh Ân mà cũng xung phong đi cùng để đổi tài và phụ bốc hàng. Một số bác tài khác thì xung phong góp xăng, cứ một người vài chục lít xăng vậy đó. Vài bữa nữa hai ảnh xuất phát.

Hỏi anh An: Sao anh xông pha đi chuyến không công dài hơi vậy?

Ảnh nói gọn bâng: Ngó thấy đồng bào mình không chớ ai, nghĩ xót xót trong dạ là làm thôi, có nghĩ gì nhiều đâu.

#1phutsaigon | Chia sẻ từ bạn Trần Triều

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2016

Tình cảm người Sài Gòn

Chiều tan học đói bụng nên mình ghé tiệm xôi chay ở đường Nguyễn Văn Đậu mua 1 hộp xôi đậu xanh. Trong lúc đợi, mình cầm điện thoại tính gọi cho đứa bạn thì bỗng có thằng nhỏ nhảy ra làm mình giật mình. Nó nói:

- Chú ơi chú, đừng xài điện thoại ở đây, dễ bị giật lắm!

Mình bất ngờ nên ậm ờ, chưa kịp nói gì thì nó chỉ vào ly nước mía mình đang uống dở trên xe:

- Dạ, chú cho con ly nước mía nha.
- Ừ, con ăn gì chưa, chú mua cho con hộp xôi nha!

Nó ậm ừ suy nghĩ, rồi gật đầu. Thế là mình gọi cô bán xôi làm thêm hộp nữa cho nó. Xong nó lại chạy lại nói với cô bán xôi:

- Cô ơi, đừng bỏ hộp, cô tách làm đôi 2 phần để trong bịch ni lông nha.
- Ăn bịch ni lông độc lắm con, mà con chia 2 phần làm gì? - Mình hỏi nó.

- Tại con xin 2 cái hộp thì tội cô bán xôi, mà con còn nhỏ em bán vé số, ngày nay chắc chưa có gì bỏ bụng nên con để dành cho nó nữa.

Mình nghe thấy thương gì đâu, thế là biểu cô bán xôi làm 3 hộp đầy đủ luôn, 1 cho mình còn 2 cho nó với em nó. Xong cái chị bán xôi kể chuyện:

- Nhỏ nhìn vậy chớ lạc quan lắm, hôm rồi trời mưa to, nó thấy người ta bị tắt máy xe, mặc áo mưa ra hì hục phụ đẩy xe cái rớt xấp vé số, thương gì đâu. Nay ảnh mới vui vẻ chớ mấy bữa buồn thiu à. Của cậu xong rồi nè, 10 ngàn nhen.

- Ủa em trả 3 hộp xôi lận, cho em với thằng nhỏ luôn.

- Hổng có cậu, tui cho nó mà, hộp xôi đậu xanh của cậu 10 ngàn hà.

Tự nhiên thấy khóe mắt cay cay, bởi vậy có bao giờ rời Sài Gòn được đâu...

#1phutsaigon | Chia sẻ của bạn Toan Luu Duc Huynh (https://www.facebook.com/ductoan90)

Hình minh họa.